samedi 21 juillet 2018

Về vụ sửa điểm thi ở Hà Giang


FB Phước Nguyễn Văn

Về vụ sửa điểm thi ở Hà Giang một bạn FB của tôi viết :"Sửa 330 bài trong 33 phút! Nếu đây sẽ đi làm công an, sản sinh ra một thế hệ đàn áp. Nếu đây sẽ đi làm bác sĩ, sản sinh ra một đội ngũ giết người."
 
bảng điểm đã đi vào lịch sử đen tối của nền giáo dục VN đương thời



Sự thật có lẽ đúng vậy, nhưng tôi không trách những thí sinh đã bị sửa điểm đó bởi họ là những người trẻ ( mới trên dưới 18 tuổi). Người trẻ trên dưới 18 tuổi ở nước ta đâu phải như người trẻ ở Hongkong dám xuống đường, kêu gọi bãi khóa đòi chính quyền tổ chức bầu cử phổ thông đầu phiếu, phản đối chính sách thân Tàu!. Người trên dưới 18 tuổi ở nước ta không như người trẻ ở Mỹ dám đứng trước tòa Bạch Ôc đọc diễn văn như một người đối thoại ngang bằng với Tổng thống đòi xem xét về luật sở hữu vũ khí! Người trẻ trên dưới 18 tuổi ở nước ta là những đứa trẻ được nhồi ý nghĩ vào đầu từ bên ngoài qua những bài văn mẫu, qua cách giảng dạy nói không với phản biện và ý kiến trái chiều, nhất nhất tuân theo sách giáo khoa không căn vặn. Người trẻ trên dưới 18 tuổi của chúng ta được cha mẹ, thầy cô dạy phải ngoan ngoãn nghe lời bề trên, mặc kệ những gì diễn ra xung quanh miễn sao mình yên ổn. Người trẻ của chúng ta được ấn vào những cái khuôn đúc sẵn, thi trường gì, làm nghề gì đã có bố mẹ quyết định thay, từ bé đã chứng kiến bố mẹ mình hoặc bố mẹ đứa khác điều khiển điểm thi như làm xiếc. Người trẻ trên dưới 18 tuổi của chúng ta hoặc là những đứa trẻ được xếp lên những chiếc ghế kê sẵn của quyền lực hoặc bị gạt xuống xung quanh chân ghế làm những kẻ vâng dạ to xác sau này.
( Tôi khóc cho những người trẻ ở nước ta hơn là trách họ. Xin lỗi những người trẻ hiếm hoi không thuộc các trường hợp nói trên)


Trọng Lương
Kẻ đáng trách ở đây là những người trưởng thành về thể xác mà nhân cách mục ruỗng như Trọng Lương. Hắn và những kẻ đồng mưu với hắn, đã bóp chết cơ hội trở thành những con người lương thiện liêm chính của những người trẻ và tạo ra những kẻ đứt dây thần kinh xấu hổ không thể nào phẫu thuật để nối liền, tước đoạt cơ hội làm người một cách đàng hoàng để tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời mình cũng như giá trị của sự tự lực vươn lên.
Giống như mọi người tôi có thể nhìn thấy sự chạm đáy thê thảm của nền giáo dục Việt Nam đương thời qua sự kiện tẩy điểm ở Hà Giang. Nếu có điều gì thật sự bất ngờ trong vụ việc này thì theo tôi đó là, một lời xin lỗi khẩn trương của ông Bộ trưởng Nhạ và bất ngờ hơn, là một người trẻ nào đó trong số những người trẻ được( bị) sửa điểm sẽ đứng lên, nhìn thẳng vào dư luận đang sôi sục mà tuyên bố một cách rành rọt rằng "Tôi không muốn điều đó! Không muốn bị sửa điểm! Hãy để chúng tôi là chính mình, đừng nhét chúng tôi vào khuôn của các người!"