Đỗ Ngà
Bằng chứng để buộc tội một bị can hay bị cáo có 3 loại gồm: thứ nhất là lời
khai bị can, thứ nhì là nhân chứng, thứ 3 là vật chứng. Trong 3 loại chứng cứ
đó, lời khai bị can là kém thuyết phục nhất, vì sao? Vì tâm lý chung của tất cả
mọi tội phạm đều không bao giờ thú nhận tội lỗi mình gây ra, bị can chỉ thú
nhận khi có một trong hai tác động sau: Thứ nhất là do nhân chứng và vật chứng
đã chứng minh hành động phạm tội rõ ràng của bị can. Trường hợp này là vì không
còn lý thể chối cãi nên phải nhận tội; Thứ nhì lời khai do là ép cung, mớm cung
hoặc nhục hình. Đây là loại lời khai đảm bảo 100% là sai lệch về bản chất vụ
án.
Trở lại vụ án Hồ Duy Hải chúng ta hãy xem 3 loại chứng cứ đã nói nói lên
điều gì? Về nhân chứng thì có tổng cộng 13 nhân chứng, nhưng không nhân chứng
nào xác định nhìn thấy Hồ Duy Hải. Về vật chứng thì có 4 vật chứng gồm tấm
thớt, con dao, cái ghế inox và dấu vân tay thì trong đó thớt bị hủy rồi mua
ngoài chợ về ngụy tạo, con dao cũng vứt (được nói là do sơ suất?!) rồi mua
ngoài chợ về ngụy tạo, và ghế inox cùng ra chợ mua, và cuối cùng là dấu vân tay
tại hiện trường không có dấu nào trùng khớp với tay Hải. Như vậy về nhân chứng
và vật chứng đều không có cơ sở để buộc tội Hồ Duy Hải. Theo phương pháp loại
trừ, thì lời khai Hồ Duy Hải là vì không thể là lời nhận tội vì chứng đã chỉ ra
anh ta có tội được. Vậy thì tất nhiên lời khai của Hải rơi vào loại lời khai
của trường hợp thứ hai- đó là ép cung, bức cung, hoặc mớm cung mà thôi.
Ngày 15 tháng 6, trả lời chất vấn trước Quốc Hội, ông Nguyễn Hòa Bình chỉ
toàn là căn cứ trên lời khai của Hồ Duy Hải mà không có cơ sở vững chắc về nhân
chứng và vật chứng. Mà lời khai không trên cơ sở với nhân chứng và vật chứng
thuyết phục thì đó chỉ là lời khai không đáng tin cậy. Nói chung lời khai của
Hồ Duy Hải hoàn toàn trên cơ sở ngụy tạo. Trong phát biểu, Nguyễn Hòa Bình có
đưa ra một chứng cứ giám định pháp y là “trong âm đạo của cô Hồng có dịch, và
cơ chế hình ảnh của dịch theo bác sĩ pháp y nói là do quá trình kích dục có sự
đụng chạm vào những vùng nhạy cảm của cơ thể” ( từ phút thứ 3’30’’ đến phút thứ
3’44’’). Câu hỏi đặt ra là có sự động chạm vùng nhạy cảm và trong đó có dịch,
vậy thì sao không xét nghiệm DNA những gì mà hung tủ để lại trong dịch đó? Nếu
có kết quả xét nghiệp DNA mới chứng minh chứ còn chỉ thấy có dịch thì biết dịch
đó của ai mà chụp mũ Hồ Duy Hải? Vậy nên lại một lần nữa, ông Nguyễn Hòa Bình
trưng bằng chứng mà loại bằng chứng không thuyết phục rồi chụp mũ tội lỗi lên
bị cáo là sai quy trình tố tụng một cách nghiêm trọng.
Trong Điều 13 Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự cũng quy định nguyên tắc suy đoán vô
tội như sau: “Khi không đủ và không thể làm sáng tỏ căn cứ để buộc tội, kết tội
theo trình tự, thủ tục do Bộ luật này quy định thì cơ quan, người có thẩm quyền
tiến hành tố tụng phải kết luận người bị buộc tội không có tội”. Nguyên tắc suy
đoán vô tội nó là nguyên tắc cơ bản đảm bảo đúng người đúng tội để mang lại
công bằng cho bị cáo. Trong lần phát biểu trước Quốc hội này, lại một lần nữa
Nguyễn Hòa Bình đã vi phạm Luật Tố Tụng Hình Sự. Hãy truy tố Nguyễn Hòa Bình
mới đúng.
-Đỗ Ngà-
Tham khảo: