Nguồn: Theo GDVN
Hồng Thủy
(GDVN) -
Philippines đã sử dụng đặc nhiệm đặt mìn để phá hủy các phao tiêu hàng hải bất
hợp pháp của Trung Quốc
ở bãi Cỏ Rong.
Thời báo Hoàn Cầu
ngày 21/8 đưa tin, truyền thông Philippines hôm 20/8 dẫn lời một quan chức an
ninh cao cấp nước này cho biết, tàu Trung
Quốc đã không chỉ tuần tra trái phép mà còn thả phao tiêu
hàng hải bất hợp pháp tại bãi Cỏ Rong (nằm trong quần đảo Trường Sa thuộc chủ
quyền Việt Nam, Philippines cũng yêu sách vùng đặc quyền kinh tế với khu vực
này - PV).
 |
"Bóng ma" chiến hạm Trung Quốc đang lăm le xâm phạm bãi Cỏ Rong, bãi Cỏ Mây nằm trong quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. |
Quan chức an ninh
Philippines cho hay, tàu Trung
Quốc thả phao tiêu hàng hải trái phép ở bãi Cỏ Rong đến đâu,
Philippines cho quân loại bỏ những phao tiêu phi pháp này đến đó.
Lần gần đây nhất Trung Quốc thả phao tiêu hàng
hải trái phép ở bãi Cỏ Rong là vào trung tuần tháng 7. Một sĩ quan hải quân
Philippines xác nhận thông tin này và cho biết, trong thời gian ông công tác
cũng từng có vài lần phải điều động một tiểu đội đặc nhiệm ra bãi Cỏ Rong để
dẹp bỏ phao tiêu Trung Quốc.
Theo giới chuyên
gia, bãi Cỏ Rong có trữ lượng dầu và khí đốt khá lớn, và đó chính là lý do Trung Quốc không ngừng triển
khai các hoạt động bất hợp pháp ở Biển Đông, đặc biệt là bãi Cỏ Rong, cửa ngõ
xâm nhập trái phép bãi Cỏ Rong.
Hiện tại Trung Quốc đang duy trì ít nhất
3 tàu quân sự hoạt động trái phép gần bãi Cỏ Mây. Những chiến hạm này được Bắc
Kinh điều động từ căn cứ họ xây dựng bất hợp pháp trên đá Vành Khăn.
Tờ Philstar ngày
21/8 cho biết, trong tuần này Trung
Quốc đang xây dựng hàng rào bê tông trên diện tích mới khai
hoang bất hợp pháp trên đá Gạc Ma (một trong 6 bãi đá trong quần đảo Trường Sa
thuộc chủ quyền Việt Nam mà Trung
Quốc cất quân xâm lược và chiếm đóng bất hợp pháp từ năm 1988
- PV).
Tuy nhiên theo
Philstar, Philippines đã sử dụng đặc nhiệm đặt mìn để phá hủy các phao tiêu
hàng hải bất hợp pháp của Trung
Quốc ở bãi Cỏ Rong. Trong khi đó Bắc Kinh triển khai tàu tuần
tra bao vây, cô lập lực lượng Philippines tại bãi Cỏ Mây tìm cách làm họ chết
đói, chết khát, buộc Manila phải từ bỏ khu vực này.
Sỹ quan hải quân
Philippines khẳng định với Philstar, Manila sẽ không cho phép Trung Quốc xâm chiếm, đặt chân
vào bãi Cỏ Rong
 |
Trung Quốc bành trướng ở Biển Đông vì tư duy mình là "trùm" thiên hạ. Hình minh họa. |
Philip Bowring, một nhà báo, nhà bình luận thời sự Hồng Kông
ngày 21/8 phân tích trên tờ Financial Times nhận định, sự bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông không
phải chủ yếu được thúc đẩy bởi nguồn tài nguyên dầu khí hay nghề cá, mà vì 2
điều: Ví trí chiến lược của Biển Đông và tư duy người Hán là "trùm"
trong thiên hạ.
Ý thức rằng Trung
Quốc có quyền sở hữu Biển Đông xuất phát từ trong tiềm thức
của (bộ máy lãnh đạo) người Trung
Quốc khi trong lịch sử họ luôn coi những nước láng giềng, đặc
biệt là các nước bị ảnh hưởng bởi văn hóa Trung Quốc là "chư hầu", hay một giai cấp
thấp hơn. Trung Quốc
không còn cảm thấy cần phải được người khác yêu thích.
Lời hứa về sự trỗi dậy hòa bình của họ đã được thay thế bởi
hàng loạt hành động leo thang gây hấn ở Biển Đông được các nhà chính trị Trung Quốc thiết kế để thu hút
sự chú ý của dư luận trong nước.
Có thể phải mất hàng thập kỷ để Trung Quốc có được lực lượng
hải quân tương ứng với Mỹ và các đồng minh Thái Bình Dương, nhưng bằng cách
thiết lập chỗ đứng vững chắc xa bờ của riêng mình và bỏ qua các nước láng
giềng, Bắc Kinh trở thành mối đe dọa cho các quốc gia lớn hơn và các hoạt động
thương mại của họ.
Đây là giai đoạn đầu trong kế hoạch biến Biển Đông mà suốt
2000 năm vốn là điểm hẹn của các nền văn hóa với vai trò đại lộ thương mại toàn
cầu nhưng chưa bao giờ bị Trung
Quốc thống trị thành cái ao nhà của Trung Quốc.
Thuật ngữ tiếng Anh "South China Sea" chính là một
cái tên nhầm lẫn cho phép nhiều người ngây thơ tin vào tuyên bố của Bắc Kinh.
Người Trung Quốc
gọi là biển Nam Trung Hoa,
Việt Nam gọi là Biển Đông, Philippines gọi là biển Tây Philippines, nó thiếu
một cái tên trung lập. Những người châu Âu đầu tiên đến Biển Đông là người Bồ
Đào Nha thì gọi đó là Biển Chăm khi họ thường xuyên giao thương với miền Trung Việt Nam.
Philip Bowring cho rằng quần đảo Hoàng Sa (thuộc chủ quyền
Việt Nam) đang "tranh chấp" nhưng nằm trong tay Trung Quốc sau trận chiến xâm
lược năm 1974, mặc dù các đảo chưa bao giờ là nơi sinh sống vĩnh viễn của con
người và tranh cãi hoàn toàn có thể được giải quyết tốt nhất bởi một tòa án
quốc tế, nhưng vụ hạ đặt (trái phép) giàn khoan 981 gần đây cho thấy Bắc Kinh
không bao giờ quan tâm đến trọng tài hoặc tòa án.
 |
Chính Mao Trạch Đông là người đã quyết định thừa cơ cất quân xâm lược nốt nửa phía Tây quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974. |
Yêu sách của Trung
Quốc đối với các đảo, bãi cát ngầm, rặng san hô ở quần đảo
Trường Sa (thuộc chủ quyền Việt Nam) sẽ bị bác bỏ bởi một tòa án độc lập. Bắc
Kinh chỉ đơn giản khẳng định sự hậu thuẫn của "sự kiện lịch sử" các
chuyến đi hàng hải của thủy thủ Trung
Quốc mà bỏ qua thực tế hàng ngàn năm qua không có người Trung Quốc nào xuất hiện ở đây
như những cư dân chính.
Trong khi đó người dân Đông Nam Á đã luôn là những người
buôn bán chiếm ưu thế trên khu vực Biển Đông - Trường Sa, ít nhất cho đến cuối
thời kỳ thuộc địa. Và khu vực này rất ít các tác động trực tiếp từ Trung Quốc. Làn sóng văn hóa
nước ngoài đến với khu vực qua con đường thương mại từ Ấn Độ đã đưa Ấn Độ giáo,
Phật giáo tới khu vực Đông Nam Á. Tiếp đến là thương nhân từ thế giới Ả Rập và
Hồi giáo Ba Tư.
Những người buôn bán gia vị châu Âu đã đến sau, nhưng người Trung Quốc xuất hiện trễ nhất,
trong khi các thương nhân Trung
Quốc xuất hiện ở Biển Đông không hề đại diện cho nhà nước Trung Quốc. Chỉ một khoảng thời
gian ngắn trong giai đoạn đầu nhà Minh, Trung Quốc đã tìm cách đóng một vai trò chính trị
trong khu vực với những chuyến đi của Trịnh Hòa trong thế kỷ 15.
Trung Quốc
nghĩ rằng bằng cách nào đó các quốc gia Đông Nam Á là đối tượng "chư
hầu" của Bắc Kinh vì theo thời gian họ đã phải trả tiền "cống
nạp". Giả định Trung Quốc
là lãnh đạo chính trị khu vực đã không dựa trên thực tế, mà dựa trên tư tưởng
bành trướng đại Hán, đó là vấn đề của "dòng máu" chứ không phải khoa
học hay văn hóa.
Niềm tin vào sự "độc đáo" của "gen Trung Quốc" và do đó họ từ
chối học thuyết nguồn gốc nhân loại về nơi phát tích đầu tiên của con người là
châu Phi vẫn còn tồn tại trong suy nghĩ của nhiều người Trung Quốc. Chủ tịch nước này
Tập Cận Bình nói rằng bản thân người Hán không có "gen xâm lược" và
đổ lỗi sự xâm lược đến từ các hoàng đế Mông Cổ, Mãn Châu,
Gia tăng thúc đẩy yêu sách (vô lý, phi pháp) của Trung Quốc ở Biển Đông gần đây
đi kèm với sức mạnh quân sự khiến những nước láng giềng tự nhiên phải cảm thấy
lo ngại. Quốc gia già nua này bây giờ không còn sức ép về mặt dân số để họ phải
bành trướng lãnh thổ như trong triều đại nhà Thanh thế kỷ 17 - 20 vào Mãn Châu,
Mông Cổ và cả vùng đất gốc Thổ Nhĩ Kỳ để đưa người Hán vào Đông Nam Á.
Vì vậy, nếu nhân khẩu học là lịch sử, Trung Quốc lao vào Biển Đông có
thể sẽ thất bại. Nhưng điều quan trọng bây giờ là phải hiểu rằng cái thúc đẩy Trung Quốc kiểm soát Biển Đông
này chính là các nhân tố nội tại hơn là tài nguyên hải sản và nhiên liệu.