Thứ Ba, 30 tháng 5, 2017

Đôi điều góp phần giải đáp thắc mắc cho giới trẻ

Thiện Tùng


Qua tìm hiểu, mình biết trong giới trẻ U.40 trở xuống đang thắc mắc:“Tai sao các đảng viên lão thành cách mạng lại chốnng Đảng CSVN - Có phải họ phản Đảng không?”. Dường như lớp trẻ  không tự giải đáp được, cứ ủ thắc mắc nầy trong lòng , ít ai dám nói ra.

Tướng Nguyễn Trọng  Vĩnh, vì nước vì dân
phản biện với Đảng của mình không biết mệt mỏi


 

Một thắc mắc cũng là một câu hỏi nghe qua thì đơn giản, nhưng giải đáp nó sao cho thuyết phục quả là khó, không khéo bị liệt vào loại xảo biện, giành phần phải về phía mình, phe mình.




Ưu tư mãi, mình thấy giải thắc mắc nầy cho giới trẻ, chỉ phải sơ lược lại có lớp lang tính phức tạp của chặng đường lịch sử đầy nghiệt ngã từ 1945 đến giờ.



Từ 1945 đến 1954 (1)

Đa nguyên về Chính trị và chung một đường lối “Cách mạng Dân tộc Dân chủ” (DTDC):



Ở phía Bắc (2), có 3 Đảng: Đảng Lao động VN, Đảng Dân chủ (của giới Tư sản yêu nước) và Đảng Xã hội Cấp tiến (của giới Trí thức yêu nước). Ba “chiến hữu” nầy sát cánh bên nhau, do Đảng Lao động VN làm nồng cốt, cùng chung đường lối “Cách mạng DTDC”.



Ở phía Nam, có: 1 Đảng Lao động VN, 2 Đạo giáo là Cao Đài và Hòa Hảo, 1 Phái là Bình Xuyên, họ liên minh với nhau, cùng chung đường lối “Cách mạng DTDC”.



 Từ 1954 đến 1975 (chỉ nói về phía Cách mạng)

Vẫn đa nguyên về chính trị, nhưng mỗi Miền có đường lối khác nhau:



 Hiệp định Genève 1954, VN tạm thời chia làm 2 miền Bắc – Nam, lấy vĩ tuyến 17 (sông Bến Hải) làm ranh giới. Theo Hiệp định nầy, 2 năm sau (1956) Hiệp thương tổng tuyển cử thống nhứt đất nước. Thế rồi, Ngô Đình Diệm thay Bảo Đại, Mỹ thay Pháp, lấy cớ không phải là người ký, họ không thi hành Hiệp định Genève. Họ dựng lên ở miền Nam thể chế chính trị mới là Việt Nam Cộng hòa, một quốc gia độc lập, có đối nội, đối nội hẳn hoi. Từ đó Việt Nam trở thành 2 nước với Quốc hiệu: Việt Nam Dân chủ Công hòa ở miền Bắc, Việt Nam Cộng hòa ở miền Nam.



Ở miền Bắc, 3 Đảng vốn có vẫn tồn tại, nhưng Đảng Lao động VN lộng quyền, áp đặt đường lối “Xây dựng Chủ nghĩa Xã hội” – xóa bỏ kinh tế tư nhân, thực hiện phương thức phân phối theo kiểu “tập trung bao cấp”.



Ở miền Nam, Hiệp định Genève là thành quả của cả thập niên (1945-1954) tiêu thổ kháng chiến đầy máu và nước mắt, không thể để người ta dễ dàng hủy hoại nó như thế, nhân dân miền Nam nổi dậy làm cuộc Đồng khởi long trời chuyển đất. Vẫn giữ đa nguyên chính trị: ngoài Đảng Lao động VN ẩn mình hoạt động, còn có Đảng Nhân dân Cách mạng ra đời năm 1964, và các đạo giáo tham gia như: Phật Giáo do hòa thượng Thích Thiện Hào lãnh đạo; Cao Đài do ông HuỳnhThanh Mừng lãnh đạo;  Hòa Hảo do ông sư thúc Huỳnh Hữu Trí lãnh đạo; Thiên Chúa do ông Hồ Huệ Bá lãnh đạo. Tất cả đều chiến đấu dưới cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng nửa xanh nửa đỏ có ngôi sao vàng ở giữa, và cùng tiếp tục thực hiện đường lối “Cách mạng Dân tộc Dân chủ”. Cách mạng miền Nam từng bước vững mạnh, Chính phủ “Cộng hòa Miền Nam Việt Nam” ra đời, thủ vai một bên chủ chiến ở Nam Việt Nam. Hết  chiến tranh Nội chiến (1960-1964) đến chiến tranh Cục bộ (1965-1973) rồi lại phải Nội chiến (1973-1975). Cuối cùng về đến đích 30/04/1975. Đó là chặng đường cam go đầy máu và nước mắt cho cuộc “Cách mạng Dân tộc Dân chủ”.



Bị bội ước – nếu không nói là phản bội



“Cuộc Cách mạng Dân tộc Dân chủ” do những người lãnh đạo kháng chiến đề ra, gồm có 2 vế: Dân tộc là loại ngoại xâm, Dân chủ là giao quyền làm chủ đất nước cho Nhân dân. Không sai, 30/04/1975 chỉ mới hoàn thành vế Dân tộc , còn phải tiếp tục thực hiện vế Dân chủ để hoàn thành trọn vẹn cuộc “Cách mạng Dân tộc Dân chủ”



Cậy thế “thượng phong”, năm 1976, Đảng Lao Động VN mở Đại hội lần thứ 4, đổi tên Đảng Lao động VN thành Đảng CSVN, đặt Quốc hiệu “Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”, nhận lớp bước Dân chủ, áp đặt thể chế Độc tài Đảng trị, theo mẫu miền Bắc, tiến hành Cải tạo XHCN trên toàn cõi Nam Việt Nam.



Để tránh tranh giành quyền lực, gây phương hại cho thể chế chính trị Độc tài, ngoài phủ định Mặt trận Dân tôc Giải phóng MN, Mặt trận Liên Minh các dân tộc bì hòa bình, Chánh phủ Cách mạng Miền Nam và các tổ chức Tôn giáo, Đảng CSVN “khuyên” các chiến hữu: Đảng Nhân dân Cách mạng (3), Đảng Dân chủ, Đảng Xã hội “tự nguyện” giải tán – được xem như “cái chết tự chọn”. Có lẽ để tránh sự bất bình có thể xảy ra ở đảng viên các đảng bị giải tán và để Đảng mình mạnh về số lượng, Đảng CSVN chủ trương kết tập hầu như tất cả đảng viên các đảng bị giải tán vào Đảng CSVN. Vậy là Đảng CSVN bao gồm các thành viên của Đảng Lao động VN, Đảng Nhân dân Cách mạng, Đảng Dân chủ, Đảng Xã hội. Đảng CSVN có khác chi Ốc mượn hồn, không thuần chất (hổn hợp) - một mặt mà nhiều lòng, lâm vào cảnh “đồng sàng dị mộng”. Lấy tên Đảng CS nhưng nó không thực chất. Nôi bộ xào xáo, bất đồng chính kiến bắt đầu từ đây, đó là điều tất yếu – Rõ chưa các bạn trẻ ?.



Như chúng ta đã thấy, cai trị theo lối Độc tài chẳng những đất nước không phát triển mà còn gây biết bao thảm họa cho dân sinh. Liếc sơ qua cũng thấy, những người cầm đầu bất đồng chính kiến với Đảng đang cầm quyền chẳng ai khác hơn là các vị nếu không là đang cũng nguyên là đảng viên, còn họ có Cộng sản hay không phải xem xét từng người một. Nói thì nói vậy, chớ thực ra hiện nay  trên đất nước Việt Nam nầy, có đốt đuốc tìm cũng không ra Cộng sản thứ thiệt – tư sản đỏ thì nghều đầu. Bởi vậy thiên hạ mới biếm bằng mấy câu văn vần, ai nghe qua cũng hộc tốc chạy tìm thuốc giảm đau:



Chế độ Cộng sản

Kinh tế Tư bản

Hàng hóa nhập cảng

Quan chức Tư sản

Nhơn viên chán nản 

Nhân dân di tản.



Cũng dễ hiểu thôi, những đảng viên lão thành cách mạng chống hành vi sai trái của Đảng cầm quyền chẳng qua họ muốn bảo vệ thành quả cách mạng mà họ đã “đổ mồ hôi sôi nước mắt” tạo dựng. Không như những đảng viên vào đảng trong thời bình “sẵn ổ đẻ”. Bởi vậy thiên hạ mới ngân nga:



Đảng là mẹ, Bác là cha

Từ khi Bác mất, Đảng ta tái chồng

Sanh ra một lũ con đông

Thạch sanh thì ít, Lý Thông thì nhiếu (4).



Phản biện vì bất đồng chính kiến không đồng nghĩa với chống Đảng, chi phê phán hành vi sai trái của Đảng. Phản biện đúng hay sai phải xem xét từ nội dung của  từng sự việc phản biện. Chẳng hạn lên án Độc tài đòi Dân chủ: Nếu độc tài đúng thì đòi Dân chủ sai và ngược lại – không thể đúng cả hai. Độc tài và Dân chủ đối lập nhau, dầu đấu tranh với hình thức nào, cuối cùng phải dẫn đến một còn một mất ?.



Thử xét xem, những người phản biện vừa qua, quanh đi quẩn lại, không ngoài chống Độc tài, đòi Dân chủ. Như đã nói trên, Dân chủ là món nợ máu và nước mắt mà Đảng CSVN còn nợ Dân. Đã là nợ thì phải trả, không xù được đâu?. 

   

 29/05/2017

     T.T


Chú thích:



(1) Kháng chiến chống Pháp, Miền Bắc từ 1946 đến 1954 = 9 năm. Miền Nam từ 1945 đến 1954 = 10  năm  - Khi thấy không thể tử thủ, ngày23/09/1945, họ rời Sài Gòn ra bưng biền kháng chiến, nên có bài  hát “Mùa Thu rồi ngày 23, ta ra đi theo tiếng kêu sơn hà nguy biến…”

(2) Phía bắc là nói hướng. Không gọi miền Bắc sợ lẫn lộn 3 miền Bắc, Trung, Nam.

       (3) Riêng Đảng Nhân dân Cách mạng khi bị giải thể có hơn nửa triệu đảng viên. 

(4) Thạch Sanh và Lý Thông là hai anh em kết nghĩa. Thạch Sanh tử tế, Lý Thông gian manh.