lundi 4 juin 2018

MÀY CHỚ LO BÒ TRẮNG RĂNG


Nguyễn Duy Xuân


Buổi sáng. Nhà chỉ có hai bố con.

Người con đến trước mặt bố, vẻ khúm núm:

- Bố ơi!

- Gì thế?

- Dạ con muốn…

- Tiền hả?

- Dạ… không!

- A, chuyện lạ. Thế thì mày muốn gì?


- Dạ… nhưng bố cho phép con mới dám nói.

- Hôm nay ra vẻ ngoan nhẩy? Nói đi!

- Dạ, bố… bố đừng cho người ta thuê nhà trăm năm nữa.

- Ơ! Cái thằng này! Bao nhiêu năm là quyền tao, mày dám cản hả?

- Dạ, con đâu dám. Nhưng…

- Nhưng cái gì?

- Dạ, bố mà cho họ thuê trăm năm thì… con cháu con mai sau lấy chỗ đâu mà ở?

- Hừm! Sao mày cứ lo bò trắng răng thế. Bao nhiêu năm thời bao cấp khổ sở thế đủ rồi, bây giờ tao phải lo hưởng thụ cái đã.

- Thì bố tiền bạc như núi còn gì. Rồi nào là biệt phủ, dinh thự…

- Nhiêu đó nhằm nhò chi mày.

- Con là lo cho các cháu mai sau…

- Tao đã bảo rồi, mày chớ có lo bò trắng răng con ạ. Trời sinh voi sinh cỏ. Không có chỗ thì chúng nó thuê trọ, nhe!

- Bố!

- …

- Bố đừng để mai sau con cháu nó oán.

- Tao cần đếch gì cái mai sau đó, thằng mất dạy!

Người con nhìn bố, nuốt nước mắt:

- Bố ơi là bố!!!

Nguồn:  http://trannhuong.net/tin-tuc-53434/may-cho-lo-bo-trang-rang.vhtm