Thứ Năm, 11 tháng 2, 2016

Đã đến lúc nhìn lại một cách nghiêm túc sự yếu kém của lực lượng dân chủ Việt

Dương Hoài Linh




..."Việt Nam đã hình thành nên hai lực lượng đối kháng để giải thoát. Một xuất phát từ Người Việt hải Ngoại (NVHN) và một từ những kẻ đấu tranh dân chủ có tư tưởng cấp tiến. Tuy nhiên NVHN không có tư cách pháp nhân để làm công việc này, bởi họ hầu hết đã mang quốc tịch của một quốc gia khác. Họ chỉ có kiến thức và tinh thần "đồng bào", tinh thần của những kẻ cùng chung một bào thai, một mẹ sinh ra. Và một đặc điểm lớn lao, một ưu thế của người Việt trong nước (điều mà ít quốc gia nào có được) là họ được sự hậu thuẫn về mặt tinh thần rất lớn từ những kẻ bên ngoài trong công cuộc phá bỏ chiếc lồng sắt toàn trị này.""...



Năm 1945 nhà văn người Anh George Orwell đã đưa ra một nhận định mang tính tư tưởng của thời đại rất chính xác trong tiểu thuyết châm biếm có tên "Trại súc vật". Tác phẩm đã được in tại Anh vào ngày 17 tháng 8 năm 1945. Chỉ hai ngày sau "trại súc vật" đã bắt đầu buông cái lồng sắt xuống toàn cõi Việt Nam, bốn năm sau (năm 1949) lồng sắt ấy giăng ra trên một phạm vi lớn hơn: Trung Hoa lục địa. Trước đó khởi nguồn từ 1920 tại đất nước mà mặt trời không bao giờ lặn, chiếc lồng sắt này đã giăng từ Tây sang Đông phủ bóng nước Nga và một phần châu Âu. Chiếc lồng sắt này màu đỏ có tên gọi là "chủ nghĩa toàn trị", có đặc điểm khái quát chung nhất là tước bỏ quyền con người, có hình thức phổ biến là một đám con vật này đè đầu cưỡi cổ một đám con vật khác. Năm 1996, tư tưởng này đã được Gorbachev cũng cố lại trong một câu nói nổi tiếng "Các ngươi chỉ là những con cừu đang yên tâm gặm cỏ trên cánh đồng của mình".
Nhà văn George Orwell đã rất sâu sắc khi đưa ra tuyên ngôn vật quyền "Mọi con vật sinh ra đều bình đẳng nhưng có một số con bình đẳng hơn các con khác". Rất ít người hiểu được ý nghĩa của câu nói này. Điều đó có nghĩa là ông xem tất cả trong cái lồng sắt ấy đều là con vật. Tất cả đều bị ràng buộc, chi phối, áp đặt bởi chủ nghĩa toàn trị. Chỉ có điều là con vật này được ưu đãi (bình đẳng) hơn các con vật khác mà thôi. Nhận định ấy nếu đem so sánh với hoàn cảnh Việt Nam hiện nay là rất chính xác.
Có người nói rằng dân số Việt nam 90 triệu đang bị cai trị bởi 4 triệu đảng viên và 19 người trong BCT. Hiểu như vậy là chưa chính xác bởi bốn triệu đảng viên ấy cũng không có một cái quyền tối thiểu nhất của con người là "quyền bầu cử", và 19 UV BCT cũng không có cái quyền đó khi được giật dây bởi những con vật từ một cái lồng khác. Và các UV BCT Trung Quốc cũng bị ràng buộc bởi cơ chế toàn trị có từ năm 1949 mà không một cá thể nào có thể thoát ra được.
Trong cái cơ chế toàn trị này, chủ nghĩa cộng sản (CNCS) chỉ là thứ thuốc phiện để ru ngủ các con vật, khiến chúng quên đau mơ tưởng tới thiên đường để quên đi kiếp súc vật của mình. CNCS không là cứu cánh mà chỉ là phương tiện để chăn dắt. Và khi thứ thuốc phiện nhạt màu mất tác dụng thì vẫn còn đó chiếc lồng.
Muốn thoát khỏi chiếc lồng này không thể nhờ vào các con vật chăn dắt, bởi chúng có những đặc quyền cai trị khiến chúng không thể từ bỏ mà nhờ vào hai yếu tố chủ yếu sau đây:
- Kích thích bản năng phá bỏ chiếc lồng do đói, chật chội, do giẫm đạp lên nhau của các con vật.
- Đánh thức quyền con người đã bị mất để các con vật đoàn kết lại thành bầy đàn.
Nước Mỹ và Liên Minh Châu Âu đã dùng phương pháp thứ nhất để phá bỏ chiếc lồng từ Liên Xô sang Đông Âu bằng cách bao vây kinh tế, cấm vận và tạo ra mâu thuẫn trong bộ máy cai trị. Kết quả là con vật do bức bách vì điều kiện sống đã đồng loạt nổi dậy phá bỏ chiếc lồng từ phía ấy. Nhưng khả năng của họ không thể giải thoát toàn bộ nên đành phải bắt tay với phía còn lại. Kết quả là họ từ bỏ cuộc chiến Việt Nam khi nhận ra nó không còn cần thiết trong việc ngăn cản sự phát triển của chiếc lồng đối với nhân loại. Điều này đã khiến các con vật trong chiếc lồng sắt toàn trị Việt Nam nảy sinh một ảo giác tai hại:
- Tin tưởng vào sức mạnh chống ngoại xâm được nâng lên thành "tự hào dân tộc"
- Thần thánh hóa những con vật cai trị và những con vật hy sinh để bảo vệ chiếc lồng.
Kết quả đã hiển hiện rất rõ, không thể chối cãi. Với tư duy của loài vật, 70 năm qua trong chiếc lồng ấy đang xảy ra sự giẫm đạp, giày xéo lẫn nhau. Các con vật thấp cổ bé họng đều bị đè chết bởi đủ các thứ tệ nạn, cuộc sống tù túng, chật chội, ô nhiễm môi trường sống đã khiến rất nhiều chứng bệnh phát sinh. Trong cái lồng sắt ấy mặc nhiên không có luật pháp, mà chỉ có luật dành để bảo vệ các con vật cai trị.
Một điểm đặc biệt nữa là do sự chật chội và bất chấp luật lệ các con vật từ chiếc lồng to hơn (Trung Quốc) đã tràn sang xâm chiếm chuồng trại của các con vật yếu hơn (Việt Nam) bằng hình thức ăn cướp, lấy thịt đè người. Chúng thản nhiên can thiệp sâu vào nội bộ, chúng dùng thủ đoạn để mở rộng chuồng trại nhằm đồng hóa toàn bộ trại súc vật. Trong nội bộ Việt nam cũng bắt đầu hình thức đưa các con vật phía Bắc vào cai trị phía Nam. Như vậy phong trào Nam Tiến của trại súc vật là một hình thức cai trị chăn dắt mới đã quá rõ ràng.
Trong tình hình đó Việt Nam đã hình thành nên hai lực lượng đối kháng để giải thoát. Một xuất phát từ Người Việt hải Ngoại (NVHN) và một từ những kẻ đấu tranh dân chủ có tư tưởng cấp tiến. Tuy nhiên NVHN không có tư cách pháp nhân để làm công việc này, bởi họ hầu hết đã mang quốc tịch của một quốc gia khác. Họ chỉ có kiến thức và tinh thần "đồng bào", tinh thần của những kẻ cùng chung một bào thai, một mẹ sinh ra. Và một đặc điểm lớn lao, một ưu thế của người Việt trong nước (điều mà ít quốc gia nào có được) là họ được sự hậu thuẫn về mặt tinh thần rất lớn từ những kẻ bên ngoài trong công cuộc phá bỏ chiếc lồng sắt toàn trị này.
Như vậy để có thể phá bỏ chiếc lồng theo cách thứ hai tức đánh thức quyền con người phải trông mong vào lực lượng đấu tranh dân chủ bên trong, chính họ mới có đủ tư cách pháp nhân để làm việc này.
Thế nhưng lực lượng đấu tranh dân chủ trong nước lại thoát thai từ chính cơ chế của chủ nghĩa toàn trị, họ chỉ là những cá thể sớm thức tỉnh sau khi chích nhằm thứ thuốc phiện CNCS nên đã bộc lộ rất nhiều hạn chế về nhiều mặt.
Sự hạn chế lớn nhất chính là tư duy chuyển biến rất chậm so với tư duy của NVHN. Nhưng nếu đụng vào điều này họ sẽ lập tức tự ái và cho rằng NVHN là những kẻ chém gió, xúi bậy từ đó hình thành nên một ý niệm chia rẻ. Các hạn chế này bộc lộ cụ thể như sau:
1/ CNCS đã không còn hiện diện trên trái đất này và CN toàn trị chỉ bám vào nó để duy trì chiếc lồng nhưng đa số những người đấu tranh dân chủ vẫn chưa nhận ra điều này. Họ vẫn công kích vào sự không tưởng của CNCS, CNXH mặc dù nó đã nằm trong sọt rác. Điều này không khác gì đả phá viên thuốc mà bỏ quên mất chiếc lồng.
2/ Đa phần vẫn chưa nắm rõ cơ chế toàn trị nên vẫn tin tưởng vào việc giải thoát sẽ đến từ cơ cấu của các con vật ở thượng tầng. Chính vì vậy họ luôn quan tâm đến các cuộc hội tụ của cái thượng tầng này và mong chờ một phép lạ xảy ra. Nhưng sự thật đã cho thấy các con vật này đều cùng một giuộc với nhau. Đôi khi chỉ vì tranh ăn mà chúng bị loại khỏi cơ cấu nhưng chúng vẫn trung thành với chiếc lồng bởi vì chỉ có như vậy chúng mới hưởng được sự sung sướng hơn hẳn các con vật khác. Trong khi NVHN đã nhận ra điều này từ lâu và lên tiếng cảnh báo thì NVTN vẫn bỏ mặc. Trong Đại hội đảng CS vừa qua họ quan tâm theo dõi diễn biến và suy tôn những kẻ muốn duy trì quyền lực độc tài cá nhân như những nhà cải cách. Điều này quả thật ngây thơ.
3/ Lực lượng ĐT DC vẫn chưa hề có một phương pháp luận chuẩn mực. Điều này NVHN đã chỉ ra bằng Luận cương khai sáng của Nguyễn Gia Kiểng, một văn bản chính trị quan trọng tập hợp những kinh nghiệm quý giá và một phương pháp chống độc tài bằng bất bạo động hiệu quả được rút ra từ hơn 30 cuộc cách mạng đã thành công trên thế giới. Thế nhưng NVTN vẫn bỏ ngoài tai, họ cho rằng chính họ mới có thể đẻ ra những phát kiến vĩ đại và không cần quan tâm đến cách mà loài người đang sử dụng "bất tuân dân sự", con đường thực tế và hiệu quả nhất để phá bỏ chiếc lồng.
4/ Hầu hết những người đi đầu trong LL ĐT DC trong nước vẫn còn rất mơ hồ về cơ cấu của một thể chế dân chủ. Chính vì vậy nhiều khi họ đã tự mâu thuẫn với chính mình trong đường lối và cách thức hành động. Chẳng hạn đối với trường hợp của ông Nguyễn Quang A mới đây đã đưa ra quan điểm "tự ứng cử quốc hội chỉ có thắng chứ không thua" với lý do biện hộ rằng, ứng cử để biến cái quyền hão thành quyền thực và cũng để cho người dân thấy cái mà chính quyền nói là dân chủ đến thế là cùng chỉ là lừa dối. Đây là quan điểm sa vào ngụy biện trầm trọng thế nhưng không hiểu sao nó vẫn được khá nhiều người chấp nhận. Nó ngụy biện ở chỗ:
- Người dân đã quá rành về quyền hão trong thể chế độc tài toàn trị nên không cần chứng minh cho họ thấy nữa.
- Tự ứng cử để được đứng vào quốc hội của một thể chế dân chủ giả tạo tức là thừa nhận sự giả tạo đó. Nghĩa là chấp nhận sự lãnh đạo của Đảng CS bởi điều 4 hiến pháp.
- Khuyến khích người khác ủng hộ mình tức là khuyến khích họ bỏ phiếu để mình được đứng vào một quốc hội bù nhìn. Và điều này cũng mặc nhiên như một cách kêu gọi người dân từ bỏ lý tưởng dân chủ.
- Quốc hội 5 năm mới được bầu một lần, trong khi NVHN luôn luôn kêu gọi người dân tẩy chay bầu cử trên phạm vi toàn quốc để tiến tới một cuộc xuống đường bất tuân dân sự theo gương các nước đã thoát khỏi cái lồng toàn trị thì LL ĐT DC trong nước lại khuyên người dân làm ngược lại, chấp nhận bầu cử tức là chấp nhận vị thế yếu hèn, mặc dù đã biết chắc là mình chẳng làm nên trò trống gì nếu có trúng cử. Trong khi đó bỏ qua một cơ hội 5 năm này thì phải chờ thêm 5 năm nữa mới có thể phát động được điều này. Nhưng mặc kệ họ không cần biết tới điều đó. Không cần hiểu tại sao ngay ngày đầu năm mới người dân Hồng Kông đã phải phát động phong trào Occupy? Họ chỉ cho ý kiến của họ mới là phát kiến vĩ đại. Và có thể ủy ban trao giải Nobel Hòa Bình sẽ trao giải này cho họ trong năm 2015 vì đã khiến Việt nam rất ổn định và Hòa Bình. Bất chấp thời gian không cho phép khi Trung Quốc âm mưu thôn tính Biển Đông và thao túng toàn bộ nền chính trị Việt Nam. Lý luận của họ là trong tình thế "ngàn cân treo đầu sợi tóc", trong lúc "thế nước sắp mất" thì cứ việc nhởn nhơ làm một cái điều mà ai cũng biết, mặc kệ một cơ hội đang trôi qua trước mắt.
5/ Một điều rõ ràng là LL ĐT DC trong nước luôn đề phòng NVHN. Dù chưa lật đổ được chế độ độc tài nhưng họ luôn đề phòng NVHN có thể tranh đoạt vị trí lãnh đạo. Điều đó biểu hiện qua việc bài xích tổ chức hải ngoại Việt Tân, bài xích lá cờ vàng ba sọc trong vụ Nguyễn Viết Dũng. Họ không hề biết rằng NVHN không hề để ý đến việc cướp chính quyền bởi vì tất cả các thế hệ mai sau của họ đã có một tương lai vững chắc ở nước ngoài. Giả sử nếu chế độ độc tài có sụp đổ thì hệ lụy của việc ăn cướp tàn phá để lại một giang sơn đổ nát thời hậu CS của nó cũng đủ để bất cứ ai nghĩ đến cũng phải ngao ngán. Thế thì những ai tham gia vào bộ máy chính quyền này chỉ có thể gọi là cống hiến chứ không thể là hưởng thụ. Do vậy họ không cần phải lo ngại điều đó.
6/ Điều quan trọng nhất chính là LL ĐT DC chưa xác định được Mục đích. -Động lực. -Phương pháp. - Con đường. -Các điều kiện xã hội của một cuộc cách mạng.
Xác định mục đích tức là xác định tính chính nghĩa của cuộc cách mạng đó, tức là xác định lý tưởng hành động. Khi có lý tưởng rồi thì kiên định với mục đích của mình. Xác định động lực là để tạo ra một hoài bão, khát vọng. Từ hoài bão khát vọng này có thể hình thành nên một ước mơ cho tuổi trẻ. Phương pháp chính là cách thức để đạt được lý tưởng, mục đích đó. Con đường tức là hướng phải đi. Con đường này phải được xác định là duy nhất đúng trên cơ sở so sánh với các con đường khác. Các điều kiện xã hội: đó là các điều kiện cần và đủ để cách mạng có thể thành công.
Để phá bỏ chiếc lồng sắt toàn trị không chỉ có tố cáo hiện thực, tạo ra lòng căm phẫn mà còn phải chỉ ra lý tưởng, con đường thực hiện, tạo ra khát vọng cũng như chỉ ra phương pháp hành động. Lớp trẻ Việt Nam ngày nay đang quay cuồng trong một thế giới vô định vì không có ai chỉ ra cho họ một lý tưởng, một khát vọng sống. Thế nhưng giới trẻ Hồng Kông thì câu nói bất hủ của Joshua Wong: "tôi không muốn để lại cuộc đấu tranh dân chủ cho đời sau" chính là lẻ sống.
Như vậy muốn đem lại một kết quả khả thi cho công cuộc xóa bỏ chiếc lồng"độc tài toàn trị" lực lượng ĐT DC trong nước cần phải xem xét và học hỏi các vấn đề về phương pháp luận của các nước đã từng có kinh nghiệm trong công cuộc chống độc tài. Đó là Liên Xô, Đông Âu, Ukaine, là các nước Ả Rập, châu Phi, là Myanma và thậm chí cả Campuchia... Phải xác định rằng đây là một cuộc đấu tranh trường kỳ, lâu dài nhưng không thể bỏ qua các cơ hội trước mắt, chạy đua với thời gian để tránh một một cái kết đổ máu bởi bạo động theo quy luật "cùng tắc biến". Và nếu các con vật trong chiếc lồng sắt này vẫn bị ru ngủ trong những điều dối trá thì ngày mà chúng sẽ bị đưa đến lò sát sanh sẽ không còn xa.

Nguồn : DÂN LUẬN