01 juin 2020

Xã hội lở lói

Từ Thức




Đây là những nhà giáo bị kết án tù về tội nâng điểm, nghĩa là làm một chuyện bất chánh, gian lận, đi ngược lại nghĩa vụ, lương tâm của nhà giáo.

Sau phiên toà, họ giơ cao ngón tay hình chữ V. Victory, victoire, chiến thắng. Như những nhà cách mạng, những chiến sĩ nhân quyền, những anh hùng sẵn sàng vào tù vì chính nghĩa, vì nhân loại.

Trong một xã hội băng hoại, tất cả bậc thang giá trị hoàn toàn đảo lộn. 


Người ta thấy những người làm việc nước nghênh ngang xây lâu đài bằng tiền ăn cắp, những đại gia thất học đeo vàng nặng như đeo cùm, những thầy chùa quốc doanh công khai luồn lọt, ninh hót bọn có quyền để vinh thân phì gia, những ông tướng hôm trước hét ra lửa, hôm sau ra toà khóc lóc, van xin, những nhà lãnh đạo hèn với giặc, ác với dân. Tất cả đều kiêu hãnh về mình. Việt Nam ngạo nghễ.

Đó là bức tranh vân cẩu của một thời đại bệ rạc. Dần dần người ta quen; cái bỉ ổi, cái bất bình thường trở thành cái bình thường, không ai cảm thấy khó chịu về những cảnh đáng lẽ phải khó chịu nữa.

Mặc dù vậy, cái cảnh nhà giáo trơ trẽn, , kiêu hãnh ra dấu chiến thắng khi vào tù vì hành động bất lương, vẫn có cái gì nhức nhối.

Bởi vì học đường, cùng với gia đình, là thành trì đạo đức cuối cùng, để xã hội khỏi hoàn toàn tan rã. Giáo viên là nhân tố cuối cùng trong việc trồng người.

Không có hạt giống xấu, chỉ có người trồng cây dở. ( Victor Hugo: il n’y a pas de mauvaises herbes, il n’y a que de mauvais cultivateurs ).

Với những kẻ trồng cây, trồng người như vậy, khỏi cần là thầy bói cũng biết xã hội trôi về đâu.

Thái độ nham nhở của những thầy giáo đi tù, một mặt phản bội những đồng nghiệp đang tận tuỵ dạy dỗ với đồng lương chết đói. mặt khác thể hiện khuôn mặt một xã hội lở lói, một nền giáo dục suy đồi, mà đại đa số giáo chức cũng chỉ là nạn nhân