mercredi 15 janvier 2020

Đau thương quá! Vì sao nên nỗi?!


Thiện Tùng

15/1/2020
 

Xác Ông Lê Đình Kình
 trước khi tẩn lịm.
Chắc ít nhiều ai cũng biết, sau bước diễn tập, đêm 8 rạng 9/1/2020,  chấp hành lịnh trên, Bộ Công an mở cuộc hành quân Cảnh sát  càn vào xã Đồng Tâm nhầm “yểm trợ từ xa” và xử trị những kẻ “cầm đầu” chống cưỡng chế 59 héc-ta (mẫu) đất “tranh chấp” ở cánh Sênh thuộc xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, ngoại vi Hà Nội.



 Với đội quân hàng ngàn Cảnh sát, được trang bị đủ mạnh, có xe thiêt giáp trợ chiến, có xe chữa lửa, xe cứu thương phòng khi có sự cố. Lúc 4 giờ sáng ngày 9/1/2020, trong khi mọi người còn ngủ, đội quân Cảnh sát nầy tràn vào tấn công, mục tiêu chính là khu vực nhà ông Lê Đình Kình, nơi bị cho là hang ổ của thế lực chống đối lịnh cưỡng chế đất. Hậu quả: Phía tấn công chết 3 sĩ quan; Phía chống đỡ tự vệ chết 1, bị bắt 22, trong đó có lão già Lê Đình Kình bị lực lượng Công an hạ sát tại nhà. Ông Kình 84 tuổi đời, 60 tuổi Đảng, cũng vì tiên phuông đấu tranh bảo vệ đất của dân làng ở cánh đồng Sênh, bị Quân đội và Công an đánh gãy chân 3 năm trước đây.


Nhìn hình ảnh những người chết, bị bắt trong cuộc “nồi da xáo thịt” ai mà chẳng chạnh lòng thương:   



1/  Phía tấn công:



Có 3 sĩ quan chết “hy sinh” (xem ảnh). Trường hợp hy sinh phía Công an có nói tới, nhưng người nói vầy người nói khác (chưa xác quyết) nên tôi không đề cập vào đây.




Ba cán bộ, chiến sĩ Công an hy sinh trong vụ Đồng Tâm.- Ảnh:  Tin tức Việt Nam



1/ Đại tá  Nguyễn Huy Thành



2/ Thượng úy Phạm Công Huy



3/ Trung úy Dương Đức Hoàng Quân



Cả ba đều được Nhà nước vinh danh đồng hạng:



1/ Đều được Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc cấp“Bằng Tổ quốc ghi công”



2/ Xét đề nghị của bộ trưởng Công an Tô Lâm, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng ký Quyết định tặng thưởng “Huân chương Chiến công” hạng nhứt cho cả ba sĩ quan nầy.




2/ Phía chống đỡ tự vệ:



Có 1 chết và 22 bị bắt. Người chết là ông Lê Đình Kình, ông bị bắn 4 phát đạn ( 2 viên vào đầu, 1 viên vào chân và 1 viên vào vùng tim và bị mổ bụng không biết để lấy đầu đạn hay coi tim  ông lớn hay nhỏ; 22 người bị bắt, trong đó được biết  có 1 nữ và 3 nam là con cháu ông Kình  đang  bị hỏi chờ ngày xét xừ.





Cụ Kình 84 tuổi, gần 60 tuổi Đảng, từng giữ các chức Trưởng Công An Xã, sau là Phó Chủ tịch Xã sau lại là Bí Thư Đảng Bộ xã. Cụ bị sát hại ngày 09/01 tại nhà vào 4 giờ sáng. Thi thể được công an trả về cho gia đình sau khi họ mang xác Cụ đi.



Dương Quốc Chính 13-1-2020 Thời sự 19h của VTV tối  13/1/2020 đăng tin về vụ Đồng Tâm. Hôm nay chủ yếu là lấy lời khai từ thân nhân của ông Kình. 
Các con và cháu ông Lê Đình Kình 'thú tội' trên truyền hình VN tối 13/1

ẢNH CHỤP MÀN HÌNHImage caption


Vì sao mà “te tua” hết vậy ! Có lẽ đau vì đòn roi, khổ vì cha ông chết còn bị hành xác?!. Nhưng có lẽ không bằng nỗi khổ của bà Dư thị Thành vợ ông Kình, trong ngôi nhà hư hỏng, ngồi bên xác chồng, lo cho con cháu chẳng biết hiện giờ chúng sống chết ra sao! – cảm nhận của người viết.



 *

Xin các ông bà cầm quyền nên tham khảo cách giải quyết tranh chấp đất đai của ông Nguyễn Công Tạn khi còn đương nhiệm, do Thanh Hằng ghi lại từ bài viết củ tác giả Đình Tường viết theo lời kể của ông Tạn, bài viết mang tựa đề :“Về với dân đừng mang súng”. 

----------

Thanh Hằng - “Về với dân đừng mang súng!”



“Vụ Thủ Thiêm, vì lợi ích nhóm, Bí thư Thành ủy TPHCM Lê Thanh Hải đã dùng “bàn tay sắt” để quản lý. Khi đó, ai phản đối đều bị quy là chống đối và xử lý. Mất gần hai thập kỷ người dân bị điêu đứng vì “bàn tay sắt”, vi phạm tày trời của nhóm lợi ích mới lòi ra là những tấm bản đồ bị tráo đổi”. 



Cách đây 4 hôm, tức là phải sau gần 20 năm, ông Lê Thanh Hải đã bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương đề nghị kỷ luật đảng vì những sai phạm trong dự án Khu đô thị mới Thủ Thiêm ; và có thể bị xử lý hình sự khi “Làm biến mất 160 hecta, ông Hải lấy 160 hecta này chia cho 57 doanh nghiệp sân sau của ổng”.



Nhưng “chờ được vạ thì má đã sưng”. Hậu quả của việc đó đến giờ người dân vẫn phải gánh chịu vì giải quyết chưa xong. Biết bao số phận long đong, sống trong những tháng ngày đẫm nước mắt. Có những người chết trong hành trình đòi lại nhà đất của mình, không đợi được đến ngày vụ việc sáng tỏ và kẻ gây ra đau thương cho bao người dân phải trả giá. 



Bởi những 20 năm dằng dặc cơ mà, đúng bằng thời gian vụ án oan Nguyễn Trãi được minh giải ...

Lê Thanh Hải 

Có rất nhiều biện pháp để giải quyết một vấn đề, chứ không bao giờ chỉ có duy nhất. Nhất là khi đó chỉ là vấn đề đất đai, chứ không phải chính trị hay hình sự. Tức là đối tượng giải quyết là dân chứ không phải kẻ thù, đặc biệt là khi chính quyền có trong tay tất cả và hoàn toàn làm chủ mọi tình huống. 



Và, anh ở tầm vóc nào sẽ chọn cách xử lý đó. 



Nguyên Phó Thủ tướng Nguyễn Công Tạn chọn cách của mình: “VỀ VỚI DÂN ĐỪNG MANG SÚNG!” Bởi ông hiểu rằng, nếu có bất cứ ai phải chết trong cuộc đụng độ không cân sức ấy, đều chỉ là nạn nhân và đều đáng thương - cả người dân lẫn người phải thực thi nhiệm vụ!

Và lịch sử viết tên ông! 



Dưới đây tôi xin trích bài viết “Nguyên Phó Thủ tướng Nguyễn Công Tạn: Về với dân, đừng mang súng của tác giả Đình Tường phỏng vấn ông Tạn sau vụ Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng:



<< Những năm tôi làm Phó Thủ tướng đi xử lý khiếu kiện rất nhiều nơi, kéo dài, từ Bắc chí Nam ở nơi nào có vụ phức tạp tỉnh nghe huyện một chiều, huyện nghe xã một chiều, không nghe phía trái lại, đặc biệt không nghe ý kiến của dư luận đều là những vụ việc phức tạp, kéo dài. Có những vụ kéo dài hàng chục năm, có vụ đến giờ vẫn không xong, tôi về hưu lâu rồi mà vẫn đến nhờ giúp đỡ, giải quyết vì chính quyền cơ sở làm không đầy đủ, không nghiêm.



Khiếu kiện của nông dân chủ yếu là đất đai. Khi tôi là Phó Chủ tịch Hà Nội giữa những năm 80 (TK XX) xảy ra vụ Song Phương (Hoài Đức), mâu thuẫn đến mức hai bên, phía nông dân và phía khác đã dàn trận chuẩn bị đánh nhau. Điều nguy hiểm là trong làng cất trữ nhiều vũ khí của dân quân. Tôi cho lực lượng đặc nhiệm đột nhập lấy vũ khí ra để khỏi đánh nhau nhưng do có canh gác kỹ quá, không lấy được.



Tình hình rất căng. Quân khu Thủ đô hồi ấy định đưa xe bọc thép bao vây làng, tôi bảo như thế chẳng khác đổ dầu vào lửa. Tôi cùng anh Phạm Chuyên, lúc đó là Phó giám đốc Công an Hà Nội, vào đối thoại với dân. Anh Chuyên hỏi: “Anh đi thế này có nguy hiểm không”. Tôi bảo: “Không, cứ vào đấy xem sao”. Anh Chuyên lại hỏi: “Em có mang súng theo không?”. Tôi bảo: “Bỏ súng, chúng ta tay không vào với dân”. “Nguy hiểm thì sao?”. Anh Chuyên vẫn băn khoăn. Tôi mới an ủi: “Dân thấy chúng ta vào tay không vì lợi ích của họ sẽ không nỡ lòng nào. Giả thiết họ đánh lại chúng ta đành chịu vậy vì ổn định xã hội”.



Sau khi nghe tôi giải thích dân rút hết. Lúc ấy anh Bí thư Đảng ủy xã dẫn đầu một phe, Thành ủy Hà Nội nói với tôi cho người bắt anh này. Tôi bảo không, chưa đủ chứng cớ để bắt. Vả lại anh ta đại diện cho một nhóm lợi ích của nông dân, đụng đến anh chưa chắc nông dân đã đồng tình. Tôi cho người đến gặp anh Bí thư này nói nên rút lui. Anh ta nghe ra và xin gặp tôi: “Em ở đây thì em chết, xin bác cho đi chỗ khác”. Tôi cho anh ta vào Lâm Đồng để lánh đi. Giải quyết tiếp dần dần sau đó Song Phương mới yên.



Vụ ở xã Thái Nguyên (Thái Thụy, Thái Bình) cách đây mười mấy năm cũng rất nóng bỏng. Khiếu kiện, biểu tình ngay ở huyện tôi. Lúc tôi về họ chuẩn bị dùng bạo lực. Cánh bên chính quyền bảo: “Chúng em chuẩn bị súng sẵn sàng rồi, chiến đấu thôi”. Tôi nói chúng ta trải qua mấy cuộc chiến tranh đổ máu rồi, các đồng chí có muốn đổ máu nữa không? Mối hận thù này bao giờ nguôi nếu đổ máu. Về bỏ hết súng ống đi. Nếu các anh em kia sai anh dùng súng ống với người ta thì anh cũng sai. Trước súng ống, người ta chống lại, lại sai tiếp. Đua nhau sai. Nghe xong họ mới thôi. Về sau điều tra, tìm hiểu mới biết phe chính quyền hồi đó sai, cậy quyền.



Ông có lời nhắn nhủ, cảnh tỉnh nào cho các cấp chính quyền sau khi xảy ra vụ Tiên Lãng?



Đất đai là mâu thuẫn phức tạp nhất trong xã hội mà nông nghiệp, nông thôn, nông dân quan trọng như ở Việt Nam. Người lãnh đạo khi đụng đến đất đai, nông dân bao giờ cũng phải cân nhắc, phải tình nghĩa, đừng đòi hỏi người nông dân học hành ít phải giỏi luật, hiểu tất cả. Xử lý người ta cứ kiểu ngồi cửa quyền là không được mà phải dùng điều hay, lẽ phải thuyết phục. Nông dân đã thù là thù rất lâu, rất dai, hết đời này qua đời khác >>.


THANH HẰNG 12.01.2020