vendredi 24 janvier 2020

CUỐI CHẠP về núi MÂY TÀO


*
Đạp rừng tìm một nhành mai
Giữa Mây Tào ngỡ như ngoài nhân gian.
Dưới cây bao lớp lá vàng
Lẫn trong khe đá muôn ngàn sắc xuân.


Hoang vu thêm nỗi xa gần
Trăm năm cũng chỉ một lần một thôi
Đem thanh xuân hiến cho đời
Mê say sông nước một trời thơ trăng.


Lên đây quên nhớ đôi đằng
Trán ưu tư để vết hằn ngày mai
Núi mây nhìn xuống sông dài
Tưởng đâu cây cỏ hình hài phân thân.


**
Với đời mơ ước xanh dần
Với ta năm tháng lần khân trong mùa
Cuối rừng thoáng bóng hoa mua
trên non mai nở vàng đưa xuân về.

Bao mùa gõ guốc đêm mê
Bao mùa bụi phủ bốn bề non yên
Lộc xanh trẩy hội  mọi miền
Và bầy én nhỏ về nghiêng cánh gần.


***
Tàn đông cây cỏ thanh tân
Cuối năm ngồi nghỉ dưới chân một ngày
Dốc dài cát bụi còn bay
Một đời ta ngỡ như đầy chiêm bao.


Cõi kia, trước đã ai vào
Chỗ này, sau nữa ai chào đón ai?
Hoa ngàn tự nở rồi phai
Hương trời thầm ủ hạt mai sang mầm.


Tóc tơ đời chỉ trăm năm
Đĩa mùa gõ nhịp giữa âm dương này
Chưa đêm đã đợi ánh ngày
Ngó sen biếc giữa bùn lầy cõi ta.


Khói sương đầy tóc mẹ già
Giọt mồ hôi thấm vườn cà nương rau
Đất quê cắt rốn chôn nhau
Tình muôn năm cũ gửi vào hồn quê.

Yêu nhau xin vẹn lời thề
Nụ hồng, người tặng người, về tương lai.


ĐOÀN THUẬN